Phan_15 Lên xe, Kỷ Ngôn cảm thấy thật nặng nề, anh vội
mở cửa sổ, đón ánh mặt trời chiếu vào, anh giang hai tay, cảm nhận ánh mặt trời
dịu dàng, ấm áp, ánh mặt trời chiếu trên vai anh có màu váng óng, anh ngước mắt
nhìn bầu trời, thật xanh, thật xanh, một đám mây trắng trôi trên đầu, một cảm
giác thật dễ chịu, ngồi ở đây nhìn thành phố thật sạch sẽ, thật thân thiết,
trời xanh mây trắng mỗi ngày đều có trạng thái trong vắt, cây hai bên đường
xanh mướt, nước trôi qua cây cầu nhỏ, công viên xinh đẹp, sự kết hợp hoàn mỹ
giữ hiện đại và cổ xưa, so sánh giữa hai thành phố, thành phố B mang đặc trưng
phong cách thương mại, thiếu đi sự thân thiện! Còn người ở đây, nghĩ đến Mật
Điềm, nghĩ đến lần đầu hai người gặp mặt, Kỷ Ngôn chợt cười tươi, sự ngây thơ,
chân thật của cô từ từ đi vào trong tim anh.
Nghĩ đến việc sau khi anh đi, nụ cười của Mật Điềm sẽ dành cho Tu Dương, cảm
thấy như bị bóp nghẹt, không thở nổi, nhấn mạnh ga, cũng từ từ thả ra, tốc độ
xe cũng từ từ giảm dần.
Cuối cùng cũng đến sân bay thành phố W, thành phố S không có sân bay, không có
bờ biển, nhưng đi đến sân bay hoặc bờ biển gần đó chỉ mất một tiếng đồng hồ.
Kỷ Ngôn thở sâu, do dự, rồi mở cửa xe, đi thẳng đến đại sảnh sân bay, xe tạm
thời để ở sân bay, anh tin rằng, không lâu nữa, anh nhất định có thể ngẩng cao
đầu quay lại, đường hoàng theo đuổi Mật Điềm, đương nhiên, trước khi Mật Điềm
và Tu Dương phát triển tình cảm.
Trong tim anh, thật sự không rõ, thành phố B, sự trốn chạy đám cưới của anh đã
gây ra sự mất mặt lớn, lần này anh trở về, cha anh nếu còn giận, chắc anh sẽ bị
nhốt, sẽ bị giáo dục tư tưởng, cho đến khi nào nhận sai, hơn nữa, tình nguyện
tiếp nhận cơ nghiệp của gia đình thì thôi, đương nhiên, còn có một kết quả nữa
là, Ôn Cường cha anh có thể ủng hộ anh theo đuổi tình yêu thực sự, theo đuổi
Mật Điềm, vậy thì có sự hậu thuẫn của cha, Ôn Kỷ Ngôn tin rằng, Mễ Tu Dương có
tốt thế nào đi nữa, anh có thể giành lại Mật Điềm. Bởi vì, xét về tình cảm với
Mật Điềm, vì ở chung một thời gian, tình cảm của Kỷ Ngôn sâu đậm hơn Tu Dương,
còn anh không có can đảm bởi vì không có người ủng hộ, anh sợ, khi yêu Mật
Điềm, không sợ không được chúc phúc, chỉ sợ kết quả cuối cùng là phải chia tay,
cho nên, lần này kết quả có như thế nào, anh cũng muốn về nhà, vì trốn chạy
không thể là cách giải quyết vấn đề.
Còn một nguyên nhân chưa rõ ràng nữa là Mật Điềm, Mễ Tu Dương chắc không hiểu
được tâm tư của Mật Điềm!
Tục ngữ đã có câu, đoán lòng dạ đàn bà như mò kim đáy biển, thái độ dịu dàng
của Mật Điềm với Tu Dương vừa khiến Kỷ Ngôn ghen, trong lòng không chắc, mà
người kiêu ngạo như anh, không thích làm chuyện mình không chắc, vì anh sợ bị
từ chối. Đã từng này tuổi, Ôn Kỷ Ngôn, lần đầu gặp được cô gái mình yêu, anh
muốn lần đầu rung động, có một kết thúc hoàn mỹ.
Ôn Kỷ Ngôn thở dài lần nữa, sau đó nhìn quầy bán vé, nhanh chóng bước đến,
“Phiền cô, giúp tôi đặt một vé đi thành phố B.”
“Vâng, phiền anh đưa tôi chứng minh thư!” Nhân viên phục vụ lịch sự cười nói.
“Chứng minh thư?” Ôn Kỷ Ngôn giật mình, liền nghĩ, chứng minh thư của anh Trần
Cẩm Ngôn chưa gửi đến, anh không có chứng minh thư, vội giả vờ tìm ở áo khoác,
rồi ngại ngùng nói với nhân viên phục vụ: “Ồ, xin lỗi, dường như tôi không mang
chứng minh thư!”
“Vậy xin lỗi, không có chứng minh thư, không thể đặt vé cho anh.” nhân viên
phục vụ lịch sự mỉm cười.
“Ừ, cảm ơn, tôi quay về lấy đã.” Ôn Kỷ Ngôn cười, cầm hành lý, nhanh chóng rời
khỏi quầy bán vé, liếc nhìn sân bay thành phố W.
“Vâng, tạm biệt.” Nhân viên phục vụ lịch sự cười, “Tạm biệt!”
Sân bay này nhỏ hơn nhiều so với sân bay quốc tế ở thành phố B, nơi đăng ký,
cửa kiểm soát, nhìn một chút đã hết, giống như nhà của Mật Điềm vậy, mở cửa
chính là có thể xem hết cả căn nhà.
Trong đầu Kỷ Ngôn, không biết lúc nào nghĩ đến nhà của Mật Điềm, căn nhà nhỏ
bé, thậm chí không bằng một góc của căn biệt thự nhà anh, nhưng lại ấm áp khác
thường, ấm áp khiến trái tim hồn nhiên, dịu dàng của anh đã lưu lại đó!
Kỷ Ngôn lắc đầu, kéo hành lý, quay người rời khỏi sân bay, tâm trạng anh phức
tạp khó nói, dường như là thất vọng, nhưng anh lại cảm thấy vui mừng.
Trong tiềm thức, Ôn Kỷ Ngôn không muốn rời xa thành phố này, đương nhiên, không
muốn xa rời người ở thành phố này. Nhưng, không xa rời, anh nên đi đâu?
Ôn Kỷ Ngôn cũng không biết, anh không vội vã đi tìm khách sạn để ở, mà lái xe,
từ từ lái xe không mục đích đi hóng gió ở thành phố S, khi đi qua công viên Tân
Hải, anh mỉm cười, lái xe vào chỗ đỗ xe bên đường, sau đó, nhanh chóng xuống
xe, đi về phía công viên trước đây mà Mật Điềm làm việc ngoại cảnh.
Để giấu đi tâm trạng phiền não của mình, Mật Điềm mặc một chiếc váy hoa liền,
khoác bên ngoài một chiếc áo khoác màu be, thậm chí còn trang điểm rất kỹ, cười
đi xuống cầu thang, lên xe cùng với Mễ Tu Dương.
“Điềm Điềm, lần đầu thấy em trang điểm, thật đẹp” khi khởi động xe, Tu Dương
nhìn Mật Điềm khen, lúc nãy khi cô xuống cầu thang, vừa nhìn thấy cô, Tu Dương
đã rất ngạc nhiên, hóa ra, Mật Điềm khi không trang điểm trông rất ngọt ngào,
thân thiện giống như cô gái nhỏ, nhưng khi trang điểm như thế này, mái tóc
buông xõa hơi uốn quăn ở dưới trông thật xinh đẹp, đôi mắt đen được gắn đôi mi
giả cong vút trông giống như búp bê Barbie vậy.
“Ừ, vậy hả, cảm ơn anh!” Mật Điềm lịch sự cười, đối với lời khen của Mễ Tu Dương,
cô không thích lắm, Tu Dương mở miệng đang định nói thêm, thì điện thoại của
Mật Điềm vang lên, cô vội lấy điện thoại, tâm trạng mong chờ, chợt cô chút thất
vọng, cô lễ phép nói: “Mẹ, sao lại gọi cho con vậy?”
“Không có việc gì thì mẹ không gọi được sao?” Mẹ Mật Điềm hỏi thẳng.
“Vâng, đương nhiên không có chuyện cũng gọi cho con được mà!” Mật Điềm nịnh mẹ,
“Mẹ nhớ con phải không?”
“Đúng thế, mẹ nhớ con, muốn hỏi con, giờ con đang làm gì?” mẹ Mật Điềm đổi
giọng, tò mò hỏi.
“Con đang chơi ở ngoài.” Mật Điềm thoải mái trả lời.
“Với ai?” Mẹ Mật Điềm cảnh giác hỏi: “Kỷ Ngôn hay Tu Dương?”
Nghe đến tên của Ôn Kỷ Ngôn, Mật Điềm chợt ngây người, sau đó cắn môi, trả lời:
“Mễ Tu Dương!”
“A, thật hả?” Giọng mẹ cô không giấu nổi sự vui mừng: “Điềm Điềm à, anh chàng
Mễ Tu Dương rất được!”
“Anh ấy lại dụ mẹ thế nào thế?” Mật Điềm chuyển điện thoại từ tai trái sang tai
phải, hỏi đơn giản, ánh mắt liếc nhìn Tu Dương đang chú tâm lái xe.
“Cậu ấy chẳng dụ gì mẹ!” mẹ Mật Điềm nói đến Tu Dương, thì vô cùng vui vẻ: “Mẹ
thấy cậu ta trông rất được, cao to, đẹp trai, hơn nữa lại dịu dàng, dễ gần,
lịch sự.” khen Tu Dương xong mẹ cô nói tiếp: “Còn Ôn Kỷ Ngôn, dù cũng khá đẹp
trai, tính tình cũng được, nhưng tóm lại không phải là bản lĩnh, hơn nữa công
việc cũng không ổn định, hơn nữa mẹ nghe nói giới giải trí phức tạp lắm, cậu ta
là người mẫu quảng cáo, cũng coi như trong giới showbiz rồi!”
Mật Điềm mấp máy môi, không biết trả lời mẹ thế nào, chỉ có thể đổi chủ đề:
“Mẹ, con giờ ở bên ngoài, có chuyện gì thì đợi con về nhà mẹ nói tiếp với con
được không?” Mật Điềm không thể nói tốt Ôn Kỷ Ngôn trước mặt Mễ Tu Dương, cũng
không thể phản bác lại lời khen mẹ cô dành cho Mễ Tu Dương trước mặt anh.
“Điềm Điềm, con đừng làm cao quá, khi nào cần nắm lấy thì phải nắm lấy, khi cần
chủ động phải chủ động, đừng bỏ lỡ Mễ Tu Dương!” mẹ Mật Điềm lên giọng dạy dỗ,
“mẹ chấm cậu Mễ Tu Dương này.”
“Được rồi, mẹ, con biết rồi mà!” Mật Điềm nhăn mày, trả lời. “Không còn chuyện
gì, con cúp máy trước đây!”
“Xem con kìa, còn không chịu nghe, mẹ đều muốn tốt cho con, con mới trải nghiệm
chưa được bao lâu, “muối” mẹ ăn còn nhiều hơn cơm con ăn hàng ngày, nói con lại
không vui, nếu không vì con, mẹ nghĩ nhiều như thế làm gì!” nghe giọng Mật Điềm
có vẻ không vui, trong lòng mẹ cô cũng không thoải mái, liền tức giận nói.
“Mẹ, mẹ nghĩ nhiều quá rồi!” Mật Điềm vội giải thích, “sao con lại không vui
chứ? Chỉ là con đang trên xe, đi chơi cùng Mễ Tu Dương!”
Mật Điềm nhấn mạnh lần nữa, cô và Tu Dương đang đi chơi, cuộc gọi của mẹ cô,
giờ đang làm phiền hai người.
Mẹ cô tự khắc hiểu ý của cô, liền cười nói: “Được rồi, được rồi con giờ trách
bà già này nhiều chuyện phải không? Không làm phiền hai đứa nữa, chơi vui vẻ
nhé, bye bye!” nói rồi, dập điện thoại.
Mật Điềm nghe tắt điện thoại, liền thở dài, từ từ cất điện thoại vào trong túi.
“Điềm Điềm, em sao thế, nhìn em không được tự nhiên?”
Tu Dương nhìn Điềm Điềm cụp máy, thắc mắc hồi lâu, cuối cùng mới dám hỏi.
“Tôi không sao!” Mật Điềm trả lời, gượng cười mỉm, nụ cười ấy còn khó hơn là
khóc.
“Thật sự không sao chứ?” Tu Dương không yên tâm hỏi.
“Không sao!” Mật Điềm gật đầu, để tránh sự chú về mình, cũng là để trốn tránh
ánh mắt sáng rực của Tu Dương khi hỏi, cô cố ý ngoảnh đầu về phía cửa xe, dòng
người đi lại trên đường, lại khiến cô nghĩ đến Ôn Kỷ Ngôn, những chuyện xảy ra
trong hơn một tháng sống chung, dường như giống như một bộ phim, từng cảnh từng
cảnh hiện ra rõ ràng trong đầu cô.
Lần đầu gặp anh với bộ dạng khủng khiếp, bám lấy cô rồi nói dối, muốn ở chung
nhà cùng cô, cuối cùng lại nhẹ nhàng ra đi.
Kì thực, trong lòng Mật Điềm đã từng hi vọng, Kỷ Ngôn cũng có tình cảm với cô,
chí ít khi cô đuổi anh đi, anh sẽ làm mặt cười, hoặc mặt dày bám lấy cô…
Kì thực, trong lòng Mật Điềm biết rõ, chỉ cần Ôn Kỷ Ngôn nói ra, cô thật sự sẽ
không từ chối anh…
Ngay từ lúc bắt đầu, Mật Điềm đã không thật sự muốn từ chối anh…
Nhưng anh lại không nói gì, chỉ thu dọn hành lý như vậy, rồi chào tạm biệt cô,
và ra đi…
Rời bỏ thành phố này, rời bỏ Mật Điềm… sau này, có thể, hai người sẽ không còn
cơ hội gặp mặt nữa, những điều còn chưa kịp nói, cũng không thể nói ra được
nữa.
Mật Điềm nhớ lại, trong lòng cô chợt thấy xót xa, cảm thấy sống mũi cay cay,
nước mắt chỉ trực trào ra, cô vội cắn môi, nuốt nước mắt vào trong. Nhưng, nước
mắt đã chảy rồi, sao có thể thu lại?
Hai hàng nước mắt chợt lăn dài trên khuôn mặt xinh đẹp của Mật Điềm, và cứ thế
tuôn ra, nước mắt một khi đã trào rơi thì tuôn trào giống như vòi nước vậy,
chảy không ngừng.
Mật Điềm cố gắng không phát ra âm thanh, càng lau nước mắt càng nhiều.
“Điềm Điềm, rốt cuộc em làm sao vậy?” Mễ Tu Dương đột nhiên lên tiếng phá vỡ
không khí im lặng trong xe, đồng thời khiến cho Mật Điềm đang hoang mang giật
mình.
Mật Điềm vội định thần, lau nước mắt, thở sâu, cười xã giao với Tu Dương: “Tôi
không sao, thật không sao…”
“Điềm Điềm, em đừng nói là em không sao nữa!” Mễ Tu Dương cau mày nói: “Em nói
không sao như thế còn khiến anh lo hơn là nói em có chuyện.”
Mật Điềm rất muốn cười nhưng cười không nổi, cô ngại ngần nhìn Mễ Tu Dương hồi
lâu rồi nói: “Xin lỗi.”
“Em sao phải xin lỗi tôi?” Tu Dương chớp đôi mắt đen sâu.
“Mễ Tu Dương, tôi thấy, chúng ta không hợp nhau lắm!” do dự một lúc lâu, Mật
Điềm cất lời nói tiếng từ chối, tình trạng của cô hiện nay, hoàn toàn không
muốn đi hẹn hò cùng Mễ Tu Dương, cô thật sự đã miễn cưỡng tình cảm của mình
rồi.
“Điềm Điềm, chúng ta còn chưa bắt đầu, sao em biết là không thích hợp?”
Mễ Tu Dương nhìn Mật Điềm với ánh mắt đầy tình cảm: “Em chí ít cũng phải cho
tôi một cơ hội để thử chứ!”
Mật Điềm buồn phiền ôm lấy đầu mình, “Mễ Tu Dương, tôi biết, anh rất tốt, dịu
dàng, lịch sự, hơn nữa lại rất tốt với tôi!”
Mật Điềm dùng nguyên lời nói của mẹ cô, “Tôi rất cảm ơn anh vì tốt với tôi
nhưng xin lỗi, thực lòng tôi chỉ cảm kích, nhưng không có tình cảm.”
Mễ Tu Dương không nói gì, chỉ dịu dàng nhìn Mật Điềm!
“Tôi không có tình cảm với anh, tức là không muốn bắt đầu với anh.” Mật Điềm
nhìn Tu Dương thẳng thắn nói: “Tôi không muốn bắt đầu, cũng không muốn miễn
cưỡng bản thân thử với anh, tôi thấy, chúng ta làm bạn, cũng rất tốt.” Mật Điềm
nói xong nhìn Tu Dương nói tiếp: “Đương nhiên nếu anh thấy tôi không được,
không muốn làm bạn với tôi, tôi cũng sẽ không miễn cưỡng anh.” Nói rồi cúi đầu,
giống như một đứa trẻ mắc lỗi vậy.
“Điềm Điềm, nói thật với tôi có phải vì Ôn Kỷ Ngôn không?” Tu Dương im lặng một
lúc lâu, rồi mới nói.
“Tôi cũng không biết!” Mật Điềm lắc đầu.
“Sao em lại không biết?”
“Hoặc là vì…” Mật Điềm trả lời: “Nhưng, không phải.” Mật Điềm nói xong, nhìn Mễ
Tu Dương đang bối rối nhìn cô, liền từ từ nói: “Tôi có chút tình cảm với Kỷ
Ngôn, nhưng giờ anh ấy đã bỏ đi rồi!”
“Tôi từng nghĩ tôi có thể chuyển tình cảm với anh ấy sang anh.” Mật Điềm chăm
chú nhìn Tu Dương nói: “Tôi cũng rất cố gắng làm như vậy, hẹn hò với anh, đi
chơi với anh!” cô ngập ngừng: “Nhưng tình cảm của tôi với Kỷ Ngôn, càng ngày
càng sâu đậm, tình cảm ấy, đã đi xa hơn tôi nghĩ! Nhưng tôi lại không biết phải
nói thế nào.”
“Sao em không nói với anh ta?” Tu Dương thở dài.
“Vì tôi luôn nghĩ anh ta là Gay.” Mật Điềm mấp máy môi, “Tôi không thể hỏi một
chàng Gay, là có thích tôi hay không?”
“Ôn Kỷ Ngôn là Gay? Thật không nhận ra được.” Tu Dương nói: “Mật Điềm em có
nhầm không đấy?”
“Anh ta lừa tôi.” Mật Điềm nhìn ra ngoài xe nói: “Kỷ Ngôn vì muốn thuê chung
nhà với tôi, lừa tôi nói anh ta là gay, thực ra, anh ấy không phải.” Mật Điềm
thở sâu: “Nhưng cho dù anh ấy có Gay hay không, thì anh ấy đều không thích
tôi…”
“Kỷ Ngôn không thích em?” Tu Dương có chút nghi ngờ, anh chàng kia ban đầu đã
tuyên chiến với anh, từ ánh mắt cuồng say ấy, không cần phải nghi ngờ cũng biết
anh ta thích Mật Điềm.
“Ừ, tôi đã thử dò hỏi, anh ấy không thích.” Mật Điềm nói đến đây, giọng nói có
chút xót xa, “Cho nên, tôi kiên quyết để anh ta ra đi…”
Tu Dương tò mò nói: “Anh ta không nói gì à?” trong lòng tự hỏi không biết Ôn Kỷ
Ngôn rốt cuộc muốn làm gì, đã nói rõ sự thật sao không thổ lộ với Mật Điềm, hai
người hạnh phúc nắm tay nhau cùng tận hưởng những ngày hạnh phúc có tốt hơn
không?
“Không nói gì, anh ấy thu dọn đồ đạc, rồi nhanh chóng rời đi.” Mật Điềm nói
xong, nhìn Tu Dương: “Tôi vốn nghĩ anh ta đi rồi, thì có thể không áy náy hẹn
hò cùng anh, có thể yêu anh.” Mật Điềm vặn ngón tay, cắn môi tiếp tục nói:
“Nhưng, cho dù tôi có trang điểm thật đẹp, có cười vui, nhưng đều là giả.” Nói
rồi chỉ vào đầu mình, “Trong đầu tôi, lúc nào cũng nhớ đến anh ấy”, rồi chỉ vào
tim mình: “Đây, chỗ này đã phản bội lại cảm giác, miễn cưỡng cùng anh hẹn hò,
tôi cảm thấy thật mệt mỏi và cảm thấy không công bằng với anh!”
Mễ Tu Dương thấy tình hình, do dự một chút, rồi đưa tay nhẹ nhàng ôm Mật Điềm
vào lòng, an ủi, dịu dàng nói: “Điềm Điềm, không sao! Em có thể thành thật nói
với tôi tình cảm của em, tôi rất trân trọng.” Ngập ngừng nói tiếp: “Cho nên,
tôi sẵn sàng làm bạn cùng em!”
“Mễ Tu Dương, cảm ơn anh!” Mật Điềm ngước đầu lên, lịch sự ôm anh: “Đưa tôi về
nhà nhé!” cô thật sự không còn tâm trạng để đi ăn, cũng không còn tâm trí để đi
chơi.
“Đừng khách sáo, chúng ta là bạn mà!” Mễ Tu Dương dịu dàng cười, “Thực sự, Kỷ
Ngôn thích em.” Mễ Tu Dương không chịu nổi nhìn Mật Điềm đau lòng như thế, nói
vài câu an ủi.
“Cảm ơn anh đã an ủi tôi, nhưng tôi thật sự không sao rồi!” Mật Điềm chỉ xem
lời nói là Tu Dương an ủi mình, không phải là sự thật, cười xã giao.
Tu Dương cười lại với cô, cũng không nói thêm, anh không giỏi trong việc nói
giúp tình địch! Anh bị từ chối, vẫn đang đau lòng đây!
Mật Điềm về tới căn nhà nhỏ của mình, một mình cô ngồi dựa vào salon, nhẹ nhàng
nhắm mắt vào, cố gắng cảm nhận thời gian cô và Kỷ Ngôn sống chung ở căn nhà
này.
Mặc dù chỉ có hơn một tháng ngắn ngủi, nhưng lại dài giống như cả một đời vậy.
Hai người vui vẻ, cãi nhau cùng làm việc nhà, vì tranh nhau một chút thức ăn mà
cãi nhau ầm ĩ, mở mắt ra, chỉ là phòng khách nhỏ hẹp vắng lạnh, nhưng cũng thật
trống trải, trống trải đến nỗi Mật Điềm cảm thấy hít thở cũng có cảm giác cô
đơn lạnh giá.
Thói quen là một việc đáng sợ, mới trong thời gian ngắn, cô đã quen ở cùng với
Kỷ Ngôn, bây giờ khi trở lại sống một mình, cô cảm thấy thật sự rất buồn.
Căn nhà chỉ có một người, nghĩ tới những kỉ niệm của hai người, thật nuối tiếc,
xót xa.
Mật Điềm không biết người vốn hoạt bát, vui vẻ như cô bỗng trở nên buồn bã như
thế này, cô đưa hai tay ôm chặt lấy bản thân, dường như như vậy mới cảm thấy
chút ấm áp, mới khiến cô không run lên…
Cô thật sự hối hận vì đuổi Kỷ Ngôn đi, thật sự hối hận lúc anh đi, đã không thổ
lộ với anh.
Cho dù bị Kỷ Ngôn từ chối, Mật Điềm cũng nên thổ lộ trước khi đuổi anh đi, như
vậy, trong lòng cô mới không thấy nuối tiếc!
Nhưng, hiện tại, nhìn căn phòng trống trải, trong cô đầy tâm sự, còn chưa kịp
nói ra, cô thật sự thà hối hận còn hơn phải cảm thấy nuối tiếc, nhưng khi mở
điện thoại ra, cô phát hiện, buổi tối khi cô đuổi anh đi, đã tức giận xóa hết
số điện thoại, tin nhắn của anh, còn cô thì chưa từng thuộc số điện thoại của
anh…
Số điện thoại vốn để liên lạc giữa cô và anh ngay từ lúc đầu đã không còn.
Ôn Kỷ Ngôn một mình tĩnh lặng ngồi trong công viên Tân Hải cho đến lúc hoàng
hôn, nhìn dòng người thưa thớt, anh liền gọi cho Trần Cẩm Ngôn “Cẩm Ngôn, mình
nên về nhà nhận lỗi, và còn mang theo cả bạn gái về nhà nhận lỗi nữa…”
“Kỷ Ngôn, cậu nói gì thế?” Trần Cẩm Ngôn đang lái xe trên đường tan làm về nhà,
cắm tai nghe vào hỏi, vì giọng Kỷ Ngôn nghe hơi lạ, “Cậu muốn về nhà nhận lỗi?”
“Ừ, lang thang đủ rồi, muốn về nhà nhận lỗi.” Kỷ Ngôn nói: “Nhưng, mình chỉ sợ
bố nhốt lại.” Vì lần này chuyện xảy ra nghiêm trọng, Kỷ Ngôn nói: “Mình không
sợ bị nhốt, chỉ sợ khi bị nhốt, vợ của mình bị người khác cướp mất…”
“Sao? Kỷ Ngôn cậu đang nói gì thế?” Nghe Kỷ Ngôn nói đến chữ vợ, trong lòng Cẩm
Ngôn liền lo lắng, trong đầu nhanh chóng nghĩ đến vợ chưa cưới của Kỷ Ngôn –
Diêu Dao.
“Cậu đã từng yêu một người chưa?”, anh hỏi có chút lo lắng, câu nói lụy tình
như thế, vốn không phải là phong cách của anh, nhưng từng này tuổi rồi, anh lần
đầu tiên yêu một cô gái.
“Cậu đang nói gì?” Cẩm Ngôn kinh ngạc đáng nhẽ phải đạp ga lại đạp nhầm thành
phanh, xe phanh kít lại, hoang mang hỏi: “Kỷ Ngôn, mình có nghe nhầm không?”
“Mình nói, cậu đã từng yêu ai chưa?” Kỷ Ngôn nhắc lại câu hỏi, “Cậu gặp được
người cậu yêu hả?” Cẩm Ngôn không trả lời, hỏi lại Kỷ Ngôn: “Có phải là cô gái
ở cùng với cậu, gọi là… Đường… Đường gì nhỉ?”
“Đường Mật Điềm.” Kỷ Ngôn không do dự nói, “Mình yêu cô ấy, nhưng mình sợ bị cô
ấy từ chối, cậu xem, mình phải làm thế nào?”
“Cậu còn dám bỏ đám cưới, sao việc thổ lộ cỏn con mà cũng sợ?” Cẩm Ngôn trêu
đùa: “Ôn Kỷ Ngôn, cậu có phải là đàn ông không?”
“Đương nhiên” Kỷ Ngôn trả lời: “Nhưng anh hùng không qua ải mỹ nhân!”
“Mặc dù, khó qua ải mĩ nhân, nhưng, chỉ cần cậu dũng cảm tiến lên, thì có thể
qua ải rồi!” Cẩm Ngôn đùa: “Không có việc gì khó, chỉ sợ lòng không bền, cậu có
quyết tâm thì việc gì cũng xong.”
“Mình muốn về nhà giải quyết xong mọi việc, rồi tiếp tục theo đuổi cô ấy.”
Kỷ Ngôn nhẹ nhàng nói: “Nhưng hôm nay khi rời đi, mình thật sự không nỡ, vì
tình địch của mình quá nham hiểm!”
“Á, cậu còn có tình địch?” Cẩm Ngôn thắc mắc hỏi.
“Đúng vậy.” Kỷ Ngôn nghĩ đến Mễ Tu Dương, trong lòng cảm thấy không tự tin:
“Tên đó rất cao tay, mình chỉ sợ Điềm Điềm không cẩn thận bị hắn lừa…”
“Cậu sợ bị tình địch cướp mất, vậy thì cậu hãy mang về nhà trước đi!” Cẩm Ngôn
mấp máy mồm nói: “Những chuyện nhỏ nhặt trong nhà cậu, chắc chắn giải quyết
được, nhưng vợ cậu bị cướp đi, thì quá muộn rồi!”
“Cậu đã nghĩ thông, vậy hãy mau theo đuổi đi!” Cẩm Ngôn cười khích lệ, “Nhưng
mình bị cô ấy đuổi đi rồi!” Kỷ Ngôn nói: “Mình không còn mặt mũi nào quay lại!”
đây chính là lý do anh đi hóng mát, ngắm trời đất cả ngày ở công viên Tân Hải.
“Kỷ Ngôn, tôi tặng cậu một câu, Cây không có vỏ, thì cây chết ngay, người không
biết xấu hổ, thiên hạ vô địch!” Cẩm Ngôn nói: “Không có việc gì khó, chỉ cần
cậu mặt dày” rồi bổ sung thêm: “Cậu thấy thể diện quan trọng hay là vạ tương
lai quan trọng hơn?”
“Mình rõ rồi!” Kỷ Ngôn lên tinh thần, “Mình sẽ mặt dày đi thổ lộ tình cảm.”
“Đúng thế, một người đàn ông mình đồng da sắt, sao phải sợ mất thể diện”
trước khi cúp máy, Cẩm Ngôn không quên đùa một câu, trong lòng đang hi vọng, Kỷ
Ngôn sớm có được mĩ nhân, còn anh, cũng sẽ học theo Kỷ Ngôn mặt dày thổ lộ tình
cảm, rốt cuộc, vợ tương lai quan trọng hơn thể diện.
Kỷ Ngôn vui vẻ lái xe, lái thật nhanh, về đến khu nhà Mật Điềm, anh hưng phấn
đỗ xe, bước lên, ánh trăng dưới chân, nhìn lên tòa nhà chỉ có vài ánh đèn còn
sáng, không do dự lâu, nhanh chóng đi lên, lúc này, anh biết rõ rằng, mình đang
yêu, cảm giác này còn mãnh liệt hơn là thích, cảm giác này lần đầu xuất hiện
trong hơn hai mươi năm cuộc đời anh, anh trân trọng cảm giác ấy, sẵn sàng vì nó
phá bỏ tất cả, vì anh thích cảm giác được ở cùng cô.
Nếu không cố gắng, không đấu tranh, thì sao biết kết quả sẽ như thế nào?
Bàn tay cắm chìa khóa của Kỷ Ngôn run run, anh bình tĩnh lại, cuối cùng cửa
chính đã mở, nhìn vào trong, phòng khách tối om, Mật Điềm cô đơn đang ôm lấy
cánh tay của mình, cúi đầu không biết đang nghĩ gì, nghe thấy tiếng mở cửa, cô
từ từ ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào Ôn Kỷ Ngôn.
Mật Điềm dụi đôi mắt cay cay, không tin vào mắt mình, cô cất tiếng nói không
giấu nổi vẻ vui mừng: “Kỷ Ngôn, sao anh quay về?”
“Điềm Điềm…” Ôn Kỷ Ngôn thận trọng nhìn Mật Điềm, nói to: “Điềm Điềm, cho dù em
có đánh anh, có đuổi anh đi chăng nữa thì anh vẫn phải nói rõ với em là anh
không phải là Gay.”
“Tôi biết anh không là gay, tối qua anh nói rồi!” Mật Điềm ngắt lời Kỷ Ngôn.
“Nhưng tối qua anh vẫn chưa nói với em, anh yêu em!” Kỷ Ngôn đỏ mặt nhìn Mật
Điềm: “Anh yêu em, anh rất yêu em!” nói một hơi, anh mở to đôi mắt đen sâu,
nhìn chằm chằm vào Mật Điềm, trong lòng lo lắng đợi phản ứng của cô.
Đây thật là một trải nghiệm kì diệu, Kỷ Ngôn chưa từng nghĩ sẽ có một ngày, thổ
lộ tình cảm với bộ dạng như vậy, lo lắng chờ đợi câu trả lời từ một người con
gái.
Mật Điềm có chút bất ngờ, lời nói của Kỷ Ngôn giống như tiếng sét ngang tai
vậy, cô vui mừng nhưng chợt không biết nói gì.
Trên thế giới này, khoảnh khắc hạnh phúc nhất, không phải là người bạn yêu,
cũng thích bạn, hơn nữa còn lấy hết cam đảm để bày tỏ với bạn sao!
“Điềm Điềm, em trả lời đi được không?” Kỷ Ngôn đợi lúc lâu, cũng không thấy Mật
Điềm từ chối hay đồng ý vội xua tay trước mặt cô.
Mật Điềm ôm choàng eo Kỷ Ngôn, cằm dựa vào vai anh, nói rõ từng chữ: “Ôn Kỷ
Ngôn, em cũng yêu anh!”
Kỷ Ngôn nghe thấy câu nói trên, vội cúi đầu xuống, nhìn ánh mắt láp lánh của
Mật Điềm, sung sướng hỏi: “Điềm Điềm, em nói thật chứ? Em yêu anh?”
Mật Điềm gật đầu không do dự: “Ừ”, tình yêu ở thời đại mới mãnh liệt và thẳng
thắn như vậy, cô chợt cảm thấy sự thăm dò trước đấy thật lãng phí thời gian,
lại làm tổn hại tinh thần, nếu sớm hỏi thẳng Kỷ Ngôn có lẽ đã không đau khổ
nhiều như vậy sợ chi bị từ chối, chí ít, nỗi đau lâu dài không bằng nỗi đau
trong thời gian ngắn.
Kỷ Ngôn không nói thêm gì nữa, cúi đầu, mãnh liệt hôn vào bờ môi yêu kiều của
Mật Điềm, chiếc lưỡi linh hoạt cuốn chặt vào chiếc lưỡi nhỏ mềm mại của cô,
dùng sức hút hết không khí trong người cô, Mật Điềm cũng cuốn theo nụ hôn của
anh, hai tay cô vịn vào cổ anh, hai người hòa vào nhau, hạnh phúc hôn nhau…
Đêm hôm đó, ánh trăng thật lãng mạn, đôi tình nhân cuối cùng đã thổ lộ hết tình
cảm, những hiểu lầm trước đây đã được hóa giải.
Kì thực, tình yêu là một chuyện hết sức đơn giản, không phải là em yêu anh, anh
yêu em, chúng ta cùng yêu au sao.
Khi thức dậy, Mật Điềm phát hiện cả đêm cô gối đầu vào tay anh, được anh ôm
chặt vào trong lòng, cô khẽ mỉm cười, mắt ngước nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ,
Mật Điềm nhìn Kỷ Ngôn ngủ say sưa, chợt cảm thấy không khí cũng mang vị ngọt
ngào.
Khi tình yêu đến, hạnh phúc cũng sẽ ập đến.
Nhẹ nhàng quay người, Mật Điềm vội nhẹ nhàng đưa tay mát xa mặt của anh, tỉ mỉ
ngắm khuôn mặt anh, lông mày rậm, mũi cao, môi gợi cảm, lông mi dài của anh khẽ
động đậy, giống như nhảy theo nhịp trong giấc mơ vậy.
Trước đây Mật Điềm luôn thấy Kỷ Ngôn ưa nhìn, nhưng không ngờ anh lại có thể
đẹp như vậy, giống như thiên sứ trong truyện cổ tích, còn có vòng hạnh phúc
trên đầu vậy.
Mật Điềm không kìm nén được đã hôn lên mắt của anh.
“Điềm Điềm, em tỉnh rồi à.” Nụ hôn dịu dàng, ngọt ngào khiến cho Kỷ Ngôn tỉnh
giấc, anh từ từ mở đôi mắt sâu đen, nhìn Mật Điềm đang nhìn anh đầy tình cảm,
chợt cảm thấy ấm áp cười tươi hạnh phúc.
Nụ cười này càng khiến người ta ngây người, nó tràn ngập sự quyến rũ.
Kỷ Ngôn nhẹ nhàng ôm lấy Mật Điềm đang ngây người, cằm chạm vào đầu cô, từ từ
nói: “Điềm Điềm, ôm em thật thích!”
Mật Điềm quay người ôm lấy cổ Kỷ Ngôn cười tinh quái: “Ừ, ôm anh cũng thật
thích!” nói rồi cười to: “Nhưng có thích mấy chúng ta cũng phải dậy đi làm!”
“Điềm Điềm, anh đang có chuyện muốn nói với em.” Kỷ Ngôn giữ lấy Mật Điềm đang
định đẩy anh ra để đứng dậy.